Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Phải làm sao ?

ukm. phải làm sao đây.
Anh.
1 tên không có gì ngoài các tiêu chuẩn để ràng buộc mình và luôn thấy mình chưa hoàn hảo.
coi thường nhiều thứ, không gì  quan trọng ngoài ước mơ về tiền...tiền.. rất nhiều tiền để làm những thứ mình muốn.
1 người chẳng biết nói lời yêu thương, tình cảm. không biết tới yêu là gì cho tới khi gặp em.
anh yêu em từ khi nào chẳng hay, vô tư trêu đùa cho tới lúc anh biết đau, biết ghen tị với người em yêu.
thật buồn cười, anh có tư cách gì mà ghen cơ chứ. Anh đã từng nói sẽ chẳng bo giờ anh yêu em cả, vậy mà khi nhìn em nắm tay người em yêu đi ngang qua anh ...buồn...buồn chẳng thể nói được gì.
Cảm giác lúc ấy là gì nhỉ ?
Đau. ukm. cảm giác ngực mình đau, đau lắm em biết không.
Hôm đó cũng là ngày anh nhận ra mình biết yêu rồi. Nhờ cái cảm giác đau đó đấy. Nhờ nó mà anh biết anh yêu em nhiều.. rất nhiều.
Yêu là phải vậy sao, người ta yêu có đôi có cặp, vui vẻ hạnh phúc bên nhau. Còn anh yêu em thì sao chỉ có cảm giác đau vậy.
Chẳng biết khi nào anh yêu em , chẳng biết tại sao anh yêu em nhiều như vậy. có lẽ em quan trọng hơn cả anh trong suy nghĩ của bản thân anh.
Anh không phỉ là người tranh giành hay phá hoại. không phải là người vì người khác mà làm tổn hại tới bản thân.
để quen với cái thế giới chỉ có 1 mình, anh đặt ra cho mình 1 quy tắc "không thích ai không thích mình". Dùng nó để gạt em ra khỏi đầu anh, gạt em ra khỏi cuộc sống của anh. Nhưng sao mà khó thế, khó lắm, khó hơn tất cả những thứ mà anh phải nhăn mặt, gãi đầu gãi tai cả ngày mà chả xong. Tình yêu với em, nó như 1 cơn gió thoảng qua đem tới nhiều cảm xúc lạ mà anh chưa từng biết, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ có nhiều cảm xúc
tới vậy đâu. Tình yêu như 1 ngọn lửa âm ỉ cháy mà không tắt dù anh đã bảo mình cố quên em đi. Quên em để trở về như ngày xưa, ngày mà em chưa xuất hiện, ngày mà chỉ có anh với anh trong cái thế giới của chính anh. tự mình làm mọi việc, tự mình xoay sở, không biết yêu thương là gì, con người muốn mình có thể vô cảm hơn với xung quanh, quên đi mọi thứ mình không thích, vô tư cười cho dù người khác chả hiểu gì cứ ngỡ mình bị hâm.
Hì. có quan trọng gì đâu những ý kiến của những người đó. chỉ có người hiểu anh, chỉ có người anh yêu biết là đủ rồi.
Hy vọng lắm chứ. anh mong có ngày sẽ gặp được người anh yêu, vì người đó anh có thể làm bất kể việc gì có thể để người đó vui vẻ. Đó sẽ là người anh sẽ dành hết tình yêu của mình cho người ấy.
Trước khi gặp được người đó anh sẽ chẳng yêu ai để dành cho người đó hết tình yêu của anh.
Anh chẳng phải người giỏi nói chuyện, cũng chẳng thích van xin hay là 1 tên mồm mép. Anh chỉ là anh, 1 tên ít nói với người lạ (đơn giản chỉ vì không biết nói gì, không quen, cũng không thích làm quen vì có duyên sẽ gặp lại thôi). Nhưng với bạn thì có thể bô lô ba la hơi lâu đấy.

Anh cũng chẳng biết anh với em có duyên hay không nữa. chắc chỉ do tình cờ mà quen thôi. nhưng anh yêu em thì anh có thể chắc chắn được. nhưng cũng có 1 việc anh chẳng muốn tin tí nào - em hình như chưa bao giờ yêu anh thì phải ?
Ukm, có lẽ vậy
 Buồn.
yêu phải buồn thế này sao. Cái cảm giác mình muốn biết lại là như vậy sao.cái cảm giác này sao mà khó xóa như vậy chứ.
Trước đó, với anh cảm giác chỉ là những cảm xúc thoáng qua như con sóng trên mặt cát. Cảm xúc là những thứ trên mặt cát đó còn thời gian thì như những con sóng đánh vò bờ mang đi những cảm giác đó. không còn lại gì cả, không có gì để nhớ nữa.

Em là trường hợp ngoại lệ thì phải.
Với em, cảm xúc chưa bao giờ mất đi cả, nó cứ tồn tại và âm ỉ như 1 ngọn lửa vậy.
em có biết là anh yêu em lắm không hả, chả nhẽ em chả bao giờ để ý đến.
 Anh muốn nói với em ", anh muốn đi cùng em suốt cuộc đời, muốn được bên cạnh em lúc vui lúc buồn. muốn nhìn thấy em hàng ngày".chỉ vì không nói được với em rằng "anh yêu em" mà anh cảm thấy khó chịu tới như thế nào không, như có tảng đá lớn trong cổ họng chỉ  muốn vỡ tung ra em có biết không hả ?
Nhìn em nắm tay người ta anh đau lắm, anh sợ đau, sợ đem hết tình cảm cho 1 người rồi phải thất vọng lắm.
Lúc đó nếu tình cảm là 1 miếng thịt trên người  thì anh sẵn sàng cắn nó ra khỏi người mình để không còn cảm giác đó nữa.

yêu em nên anh có thể đợi, đợi đến khi em chở lại để anh có thể sửa lại sai lầm.

2 năm.
Mất 2 năm chờ. 2 năm cố gắng quên em đi, coi như chưa từng yêu em, coi em chỉ như 1 người bạn. khó.. khó quá.
sau 2 năm anh vẫn ngu như vậy thì phải. chỉ khác là chơi nhiều hơn học và lúc nào cũng mang 1 nỗi buồn.
em buồn, em nhớ người ta. anh có làm được gì đâu, chỉ khuyên đc 1 câu ngu ngốc " không cần cố quên đâu, vì cố quên chỉ càng nhớ hơn thôi ".
hey. coa ai khuyên thế không cơ chứ. nhưng anh với em cũng vậy thôi. anh cũng có quên em đâu mà bảo em quên đi chứ.
Anh muốn giữ khoảng cách với em lắm, muốn bảo hãy quên em đi, hãy đi tìm người khác . vậy mà nhìn em buồn anh chẳng thể làm ngơ đc. Vậy là lại đổ từ lúc nào chả hay, với anh em vẫn là người đẹp nhất.
anh ngu lắm phải không, vẫn im lặng và im lặng. em cũng là con gái, cần quan tâm hỏi han. còn anh thì chả làm gì cả.
Lúc nào cũng vậy, anh lại là kẻ tới sau.
Anh muốn có em nhưng lại sợ mất em lắm người ạ, nhưng cuối cùng lại mất em vì cái sợ đó nữa rồi.
anh muốn ghét em lắm, muốn hận em lắm mà sao không ghét nổi cơ chứ, vô dụng quá.
em bảo coi anh như 1 người bạn, người bạn tốt. Nhưng em có biết rằng bạn bè thì làm gì có nhớ mong vs chờ đợi cơ chứ. từ ngày anh đặt em trong trái tim anh thì chúng ta đã không còn là bạn nữa rồi em ngốc quá.
Đúng là yêu 1 người ko dễ quên , nhưng anh biết phải làm sao.
chẳng bảo em rằng bỏ người ta mà yêu anh à. anh ko làm đc, em đã chọn thì có lẽ người đó tốt hơn anh nhiều.
thôi vậy. anh sẽ không làm em khó xử đâu. anh chúc em luôn vui vẻ, mong sự lựa chọn của em là đúng.
cảm ơn em đã cho anh câu trả lời, cảm ơn em giúp anh biết thế nào là yêu.

để anh tiễn em đi xa tim anh em nhé.
chúc em vui vẻ, anh yêu em. tình đầu của anh ạ.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét